Khóc - làm sao để xoa dịu nỗi đau?
Blog

Khóc – làm sao để xoa dịu nỗi đau?


12 Tháng Mười Hai, 2016 Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn



Bạn thường oà khóc như một đứa trẻ khi xảy ra việc đau lòng, những giọt nước mắt tức tưởi lăn trên gò má vì mọi việc chẳng như ý muốn?

Bạn luôn giương đôi mắt đầy ánh nhìn cương trực không một ngấn lệ khi vấp váp trong cuộc sống? không bao giờ dùng nước mắt để xóa tan mọi nỗi niềm uất ức trong lòng?

Khóc – điều quá đơn giản với một số người khi bế tắc, đau lòng nhưng cũng là điều vô cùng khó khăn với những người có suy nghĩ tiêu cực về nó. Vậy làm sao để khóc có thể trở thành người bạn xoa dịu nỗi đau trong lòng bạn?

Bạn có biết không? chẳng ai nói khóc là yếu đuối cũng chẳng ai nói khóc nghĩa là thất bại trong đau khổ… Vậy tại sao khi bản thân cảm thấy quá ngột ngạt, khi ta sa ngã lại không để những giọt nước mắt ấm nóng xoa dịu nỗi đau và bù đắp tâp hồn mình?

Vì cuộc sống này cần có nước mắt để cân bằng với nụ cười, để san sẽ những niềm đau trong trái tim bạn khi không có một ai bên cạnh chia sớt nguôi ngoai. Khóc – đơn giản chỉ để quên đi nỗi buồn và chia sớt nỗi đau trong lòng mà thôi… Nỗi buồn ập đến khi có vô vàn chuyện xảy ra không như ý muốn, nhưng bạn chọn cách im lặng vì sợ làm người khác lo lắng, sợ người thân yêu đau lòng như chính mình đang vấp phải nỗi đau. Sợ người ta cười chê vì thấy bạn yếu đuối… Và cách duy nhất bạn chọn là giấu kín trong lòng, lặng lẽ chịu đựng không bật ra dù chỉ một tiếng nấc, âm thầm chịu đựng… Nhưng bạn có biết rằng ai ai trên đời này cũng có nỗi buồn nhưng người thông minh luôn tìm cách xóa tan nỗi buồn theo những cách riêng của họ thay vì ghìm chặt trong lòng…

Có thể họ đang cười nhưng trong lòng đang nhói đau? có thể thấy họ đang rất bình tĩnh nhưng trong lòng trăm mối tơ vò… Và tất cả họ đang che lấp theo những cách riêng mà lòng họ nhủ. Họ muốn mình là người bản lĩnh cứng cỏi trước người khác, nhưng bạn có biết không… bạn đang giày xéo và vò nát tâm hồn chính mình đấy. Bạn có tự hỏi rằng nỗi buồn liệu có biến mất hay chỉ tăng lên gấp bội… vậy tại sao bạn không khóc với chính mình một lần – bằng những giọt nước mắt tuôn rơi cho bao nhiêu bế tắc đau lòng tuôn theo những dòng lệ ấy…

Hay khi nỗi buồn ập đến bạn òa khóc mất kiểm soát như đứa trẻ con lên ba vấp vả, chỉ biết khóc đến khi lả người kiệt sức và khó lấy lại thăng bằng trong cuộc sống vì bạn đã quá quan trọng hóa vấn đề và tự nhân nỗi buồn của mình lên gấp nhiều lần?

Những giọt nước mắt ấy ắt hẳn sẽ chia sớt những nỗi buồn bạn đang có, những nỗi buồn mà chỉ có bạn mới hiểu được… Khi đó bạn mới cảm thấy như được tiếp một sức sống mới, lòng nhẹ bẵng đi bằng những luồng gió mát thổi căng lồng ngực…Vậy hãy thử khóc một lần khi bạn cảm thấy mình thực sự bế tắc và đau buồn dù bạn là nam hay nữ hay bất cứ ai… dù bạn đang ở vị trí nào đó với vai trò trụ cột như thế nào đi chăng nữa. Hãy để bạn được là chính mình, hãy để nước mắt được trở lại đúng với bổn phận của nó – xoa dịu nỗi đau cho con người, hãy để những tổn thương trong tâm hồn hòa tan cùng những giọt nước mắt ấm nóng…

HÃY THÀNH THẬT VỚI CHÍNH MÌNH – hãy làm tất cả những gì bạn muốn. Đừng có kìm nén nỗi buồn bằng cách cố không khóc vì điều đó không có nghĩa là bạn đang mạnh mẽ!

Bình luận
//