Nỗi nhớ cúc quỳ tháng mười hai
Blog

Nỗi nhớ cúc quỳ tháng mười hai


15 Tháng Mười Hai, 2016 Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn



Tháng mười hai, dã quỳ nở rộ… Tôi mê mẩn ngắm những dậu hoa vàng rực rỡ bên ven đường, mê mẩn nghe hương thơm “hăng hắc” bao trùm cả khoảng không gian rộng lớn, ôm ấp những con núi, những dãy đồi… Cái lạnh se thắt của trời đông cùng làn gió heo may dường như nép mình dưới những tràng hoa…

Dã quỳ, loài cây có sức sống can trường cùng mưa nắng, mỗi năm một bận dắt nắng về cao nguyên sau những ngày tháng sụt sùi mưa bão. Cứ hễ hoa quỳ nở là người ta lại bảo nhau rằng: “Cần phải chuẩn bị thêm chiếc áo ấm…”. Nắng của dã quỳ là màu vàng nhẹ trải dài khắp không gian nhưng kèm theo chút hơi lạnh, gió lạnh buốt đến thấu xương… Đã sống ở cao nguyên thì dù lúc nào, ở lứa tuổi nào cũng không tránh khỏi rạo rực của nỗi nhớ khi mùa cúc quỳ về. Cúc quỳ là cái đồng hồ đo sự nhạy cảm của con người, nó báo hiệu thời khắc giao thừa của tiết trời giá lạnh nhưng đầy ấm áp sau những cơn mưa kéo dài không ngớt bằng một đóa dã quỳ vàng rực có nét đẹp đặc trưng riêng biệt…

Loài hoa nào cũng có màu sắc hương riêng và vẻ đẹp riêng vốn có của nó. Bông dã quỳ không rực rỡ như hoa mai, không kiêu sa như hoa Tuy – lip càng không vương giả như hoa hồng. Hoa dã quỳ hướng ta đến màu vàng thắm của những đóa hướng dương, một vẻ đẹp hiền dịu, chân chất của vùng đất đỏ bazan ấy. Một vẻ đẹp trong dãi gió dầm mưa của mùa mưa lụt lội, một sức sống tiềm tàng dù thời tiết có khắc nghiệt đến mức nào… Tháng 12 lạnh lẽo, cảnh vật như rũ xuống nép mình sau những tán lá ướt át thì dã quỳ vẫn phô sắc vàng nồng nàn. Trong thời tiết cao nguyên độ tháng 12, dã quỳ vẫn nở khiến lòng người không tránh khỏi rung động xao xuyến. Dã quỳ nắm níu lấy ta bằng cái sắc hây hây lả lơi vàng trong nắng lạ. Dã quỳ xao xuyến nắm lấy tay ta bằng vẻ đẹp trinh nguyên hoang dại vì chẳng qua một bàn tay chăm sóc nào… Cái đẹp của một loài hoa dại thật đơn sơ nhưng thuần phác, dễ thương như người con gái miền sơn cước…

download-14

Mùa đông năm nay lại có dã quỳ. Những nỗi niềm riêng tư trong lòng mỗi người được ấp ủ một khoảng nhỏ trong tim lại ùa về xao xuyến khiến lòng phảng phất nỗi buồn. Dọc theo ven đường cúc quỳ vàng rực, ta bỗng nhớ đến câu nói năm xưa của nhà thơ nổi tiếng :Thời gian làm một công việc rất quan trọng… Theo bạn đó là gì?… Tôi đã đi tìm câu trả lời ấy rất lâu và chợt nhận ra rằng: “Thời gian làm một công việc là phủ lớp bụi mờ đục lên bao ký ức đẹp đẽ ngày nào… Kể cả ký ức được khắc sâu dấu kín trong tim…”. Dã quỳ cũng không nằm ngoài quy luật nghiệt ngã ấy, có mấy ai để ý đến một loài hoa dại lay lắt ven đường trong nhịp sống ồn ào náo nhiệt thường ngày…

Ngày nay người ta sống với nhau vị kỷ hơn, cá nhân hơn“, bạn nghĩ sao về câu nói ấy? Người ta sống bằng sự giành giật, thậm chí, thậm chí vì quyền lợi mà quên đi những gì đẹp đẽ nhất… Thế giới của nhiều người chắc chẳng có hương thoang thoảng của những bông cúc quỳ dại ven đường, loài hoa mộc mạc đơn sơ đến chất phác ấy…

Còn tôi, vẫn mãi yêu dã quỳ dù chỉ là trong hư ảo hay một góc kỷ niệm chợt lùi vào quá khứ. Xin khắc sâu những khoảnh khắc đẹp nhất vào cánh cúc quỳ vàng rực bên ven đường…

Bình luận
//