Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy - Phần 1
Blog

Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy – Phần 1


Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn



Mưa, mưa… vẫn là những hạt mưa lạnh lẽo ấy. Mưa bao phủ cả một khoảng không gian rộng lớn, ôm lấy bầu trời bằng những giọt nước phùn nhẹ khiến cho cảnh vật chìm trong một màu trắng đượm buồn. Mưa, cũng chính vì mưa mà giàn thiên lý không kịp nở hoa vội phai tàn héo hắt. Mưa giăng kín đầy những giọt nước trên khắp cành cây tán lá giàn thiên lý mỏng manh đeo bám trên giàn gỗ mục trước hiên. Nõn búp che lấp đi màu gạch vàng rực rỡ vẫn luôn nở kiêu sa dưới ánh nắng mặt trời. Những làn gió nhẹ phả qua, làm rung rinh hé nở một vài đóa hoa vừa hé nhụy nhưng vội cụp xuống vì cái lạnh rét mướt của mùa đông tràn về.

Nhìn ra ngoài kia, nhìn mưa, nhìn giàn thiên lý ấy lòng cô xao xuyến dâng lên thứ cảm xúc lạ kỳ và có một nỗi buồn bâng khuâng man mác tràn lên nơi lồng ngực  thật khó tả… Cô chợt nhớ đến năm nào, cũng trước giàn thiên lý ấy với tiết chiều như bây giờ, cô đã chia tay anh, chia tay mãi mãi. Dù tất cả đã là quá khứ, dù từ lâu nó đã rẽ đường mòn đi vào tận sâu trong ngóc ngách tâm hồn và trái tim cô như một giấc mơ nhưng lòng cô cứ đau nhói, đau đến khắc khoải khi mưa phủ trắng giàn thiên lý mỗi độ đông về. Tất cả cứ dội về trong lòng người con gái mong manh ấy từng đợt, từng đợt một, giống như từng đợt mưa rít mạnh bởi gió lùa tạt dữ dội lạnh ngắt vào vết thương chưa bao giờ đóng nắp ấy. Tất cả vẫn tràn về trong cô như mới ngày hôm qua, như lúc mới vừa gặp anh chuyện trò, giận giữ xen lẫn mật ngọt của yêu thương hạnh phúc

24-hinh-a%cc%89nh-ve%cc%82-mu%cc%9ba-la%cc%a3nh-le%cc%83o-ta%cc%82m-tra%cc%a3ng-buo%cc%82n-nha%cc%82t-trong-tinh-ye%cc%82u-2

Cô quen anh từ khi còn là một đứa trẻ thơ dại cấp một đeo khăn quàng đỏ trên cổ. Nhà anh không xa, chỉ cách nhà cô một giàn thiên lý lúc nào cũng nở hoa suốt bốn mùa. Cô và anh lớn lên bên nhau, cùng ở hai gia đình nghèo khó quanh năm vất vả vì miếng cơm manh áo, vì bão lũ và những lần chống chọi với hoàn cảnh khắc nghiệt của nhân dân. Cứ mỗi lần gió về, trở chiều là mưa lũ lại quấn lấy giàn thiên lý đang vàng rực ấy rồi làm nhạt nhòa, héo úa đi đôi phần vàng đậm rực rỡ. Sau khi những cơn mưa ấy dứt đi, anh và cô lại cùng nhau vun vén gốc cây dù đôi khi chỉ còn lại cái mầm héo hắt nhỏ nhoi. Nhưng chẳng hiểu sao dù là mưa hay ngày khô hạn, giàn thiên lý vẫn tươi tốt, vẫn vươn lên những mầm non tơ và những đóa hoa lao xao trong gió. Hay tại tình cảm của cô và anh dành cho loài hoa đặc biệt này quá mãnh liệt, quá dồi dào…

Chẳng biết tự bao giờ, anh và cô đã gắn bó như những người bạn tri kỉ. Mặc dù vậy, nhưng tính cách của anh và cô khác nhau hoàn toàn như hai khoảng trời khác biệt.  Cô vui vẻ hay cười đùa bao nhiêu thì anh lại trầm tĩnh, bí ẩn bấy nhiêu. Cô tinh nghịch hay trêu chọc làm người khác vui cười còn anh thì ít nói, lạnh lùng…. Anh và cô, hai con người gắn bó với nhau không thể tách rời nhưng tính cách quá khác biệt và đối lập. Nhưng không vì thế mà anh và cô thấy khó chịu mỗi khi tiếp xúc hay ở cạnh nhau. Dường như ở bên cạnh cô anh luôn nhường nhịn, luôn nâng đỡ cô như người thân yêu nhất của mình. Anh chưa bao giờ thấy phiền khi cô mè nheo, khóc lóc kể cả những lúc cô hờn dỗi anh vô cớ. Anh cứ đứng lặng bên, nhẹ nhàng cười hiền từ, chăm sóc nâng niu cô bằng những cử chỉ quan tâm yêu thương nhất. Anh như chiếc máy ghi âm, chỉ biết lắng nghe cô khóc, cô cười và tình cảm của anh cứ cho đi, nhiều rất nhiều mà không cần nhận lại…

***

Đọc đến đây là cũng hơn 700 từ rồi mời bạn đọc tiếp phần 2 tại đây nhé !!!!