Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy - Phần 2
Blog

Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy – Phần 2


13 Tháng Mười Hai, 2016 Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn



Còn với cô, với tính cách bướng bỉnh của đứa con gái ngang ngạnh mới lớn và chút kiêu sa của người con gái xinh đẹp, cô luôn làm đủ mọi chuyện để chọc ghẹo anh và làm anh cười. Bởi lẽ rất hiếm khi anh cười, một nụ cười nhếch khóe môi gượng gạo cũng thật khó!. Bên anh, dường như lúc nào cô cũng vô tư cười đùa hồn nhiên như một đứa trẻ lâu ngày sà vào lòng ba mẹ. Nhưng có lẽ chẳng mấy khi cô để ý đến ánh mắt chất chứa đượm buồn hay những khoảng trống lạc lõng trong lòng anh dù tình yêu anh luôn ngập tràn trong đôi mắt dành cho cô. Với tính cách tĩnh lặng của anh nhiều khi làm cô rất hụt hẫng và tẻ nhạt khi vắng bóng anh. Anh là thế, anh chẳng bao giờ như những người con trai khác, tuy rất bình thường giản dị nhưng luôn toát lên nét sang trọng quyến rũ khác người.

Với cô, anh luôn là một người bạn tốt, một người tri kỉ luôn bên cạnh chia sớt những niềm vui nỗi buồn và vấp váp trong cuộc sống thường ngày. Người luôn để cô trút những hờn dỗi vô cớ và cả những vô cớ bực tức khi cô gặp chuyện buồn. Với cô, anh luôn là người quan trọng, là điểm tựa, là bờ vai cho những giọt nước mắt, là nụ cười cho những niềm vui…

images-1

Cuộc sống cứ thế phẳng lặng trôi đi, thứ tình cảm trong trẻo ấy cứ được vun đắp lập lờ mà cả hai chẳng chắc chắn và dám khẳng định nếu ai đó hỏi “mối quan hệ của hai người là gì vậy?”. Rồi thời gian cứ trôi qua, dần vun đắp cho bao kỷ niệm đẹp giữa anh và cô. Cô vô tư, hồn nhiên sống bên cạnh anh, và cũng vô tình nhận sự quan tâm xuất phát từ tình cảm chỉ đến từ một phía ấy.

Anh yêu cô từ bao giờ anh chẳng biết nữa, mấy tháng mấy năm và từ khi nào mà thứ tình cảm mong manh ngày nào có thể “dày” tới như vậy. Chỉ biết rằng anh luôn kìm nén, luôn im lặng lùi về sau quan sát dõi theo từng bước đi của người con gái nhỏ bé, nhí nhảnh ấy. Anh luôn tĩnh lặng ở bên người con gái ấy, khẽ cười mỉm trong lòng khi nhìn cô khóc, cười, hờn giận, đau buồn khi thất bại, hạnh phúc khi vui đùa cùng ai khác làm tim anh đau nhói. Anh không dám lại gần và bày tỏ tình yêu đã ấp ủ từ rất sâu dù trong lòng luôn thổn thức một nỗi đau cào xé ngự trị. Anh biết, cô chỉ coi anh như bạn thân.. như một người anh trai không hơn không kém.

Và anh không muốn để đánh đổi lấy một cơ hội được sánh đôi bên cô với tư cách là người yêu bằng cái giá phải đánh đổi tình bạn đẹp đẽ được vun đắp suốt mười mấy năm trời từ thời thơ ấu. Nhưng anh không thể quên nếu anh ở bên cô, càng không thể đứng nhìn cô hồn nhiên nhí nhảnh đùa giỡn bên cạnh những người con trai khác. Tim anh quặn thắt, ý nghĩ lóe lên trong đầu, có lẽ rồi sớm muộn anh cũng ra đi để cô được hạnh phúc…

***

Đọc tiếp phần cuối

Bình luận
//