Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy - Phần cuối
Blog

Truyện hay: Trước giàn thiên lý ấy – Phần cuối


15 Tháng Mười Hai, 2016 Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn



Ngày anh quyết lên thành phố theo học một trường cao đẳng nhỏ sau bao năm loay hoay với định hướng nghề nghiệp cũng là ngày anh quyết dứt khỏi mối tình đơn phương mười mấy năm trời từ thuở ấu thơ. Dàn hoa thiên lý nở những bông đầu tiên nhưng cụp xuống vì giá lạnh hay vì tiễn biệt người con trai gắn bó với nó suốt bao năm trời. Đó cũng là ngày cô nhận tấm bằng giáo viên đầy sung sướng và hạnh phúc trong tay. Cô chạy thật nhanh về nhà mặc cho cơn mưa rét buốt cứ thốc vào tấm thân gầy mỏng manh xương xẩu. Trái tim cô run lên từng nhịp đập hạnh phúc theo bước chạy trên con đường thân thuộc về xóm nhỏ của anh và cô từng đi mỗi ngày. Nhưng chỉ còn lại giàn thiên lý trơ trọi rũ xuống với vài đốm vàng mỏng manh đến tội nghiệp…

Cô hoảng hốt với linh tính không lành một mạch chạy vào nhà anh: “Thiên…! thiên… anh ơi em có tin vui này..”

Căn nhà vốn đã trống không này càng trống không vì đồ đạc anh đã dọn đi hết, chỉ còn mỗi tấm giấy vỏn vẹn đôi từ ngắn ngủi: “Anh đi, cầu mong em luôn hạnh phúc…”. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô chạy đi tìm anh lang thang trong vô vọng, lang thang trên mọi ngóc ngách của hai người…Chưa bao giờ cô cảm thấy anh quan trọng như thế, trong lòng cô vỡ ra bao nhiêu điều nhưng có phải đã quá muộn…

Trời bắt đầu đổ mưa, cô đứng lặng nhìn những giọt nước ngấm vào da thịt làm toàn thân ướt sũng, cô chờ đợi gì? cô suy nghĩ gì? có phải cô quá vô tâm và ích kỷ? luôn đón nhận mọi tình cảm của anh nhưng chẳng bao giờ đáp trả cũng chẳng bao giờ cho anh một minh chứng rõ ràng để anh tiếp tục ở lại…

hinh-anh-mua-buon-tam-trang-co-don-9

Khi mất đi anh, mất đi người để chia sẻ mọi thứ cô mới nhận ra chẳng phải mình vô tâm mà mình đang nhẫn tâm để tuột mất anh mãi mãi. Cô luôn vô tình đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh nhưng ngờ nghệch và ích kỷ để anh đợi chờ trong tội nghiệp đến vô vọng, chính nó đã giết chết dần mòn tình yêu đẹp đẽ anh dành cho cô. Cô chợt hiểu ra rằng tình yêu là sự cho đi từ hai phía, không phải là sự nhận lại niềm vui và hạnh phúc cho riêng mình…

Các bạn ạ! Cuộc sống xoay quanh ta muôn vàn màu sắc, đó là sự trộn lẫn giữa niềm vui và sự đau khổ, sự hài hòa của việc cho đi và nhận lại, có được và đánh mất….Không phải mọi thứ vốn dĩ ban đầu dành cho ta cứ nghiễm nhiên sẽ tồn tại bên ta mãi mãi, không ai luôn đánh mất và không ai có được thứ gì đó suốt đời… Cuộc sống là sự hoán đổi giữa được và mất, chỉ cần bạn luôn nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng thì không có cánh cửa nào cả đời khép lại trong vô vọng, bế tắc.

Có thể chúng ta gặp phải người nào đó, nhìn một vài lần, lướt qua nhau vô tình trước khi gặp được hạnh phúc đích thực. Sẽ rất đau nếu chúng ta gặp được một ai đó mà bản thân tin rằng có ý nghĩa qua trọng trong suốt cuộc đời mình nhưng chẳng có được trái tim họ. Hãy luôn nhớ rằng khi một cách cửa đóng luôn có một cánh cửa khác mở ra, vì vậy đừng chờ đợi một cánh cửa đã đóng hãy đi tìm một cánh cửa đang mở hoặc sắp mở khác cho riêng mình.

Hãy nhớ về quá khứ, chấp nhận hiện tại và hướng tới tương lai. Điều kiện cần và đủ của cuộc sống tươi đẹp là nụ cười rạng rỡ mỗi ngày. Đừng khăng khăng dấu trong lòng một quá khứ đổ vỡ, đừng suy sụp ở hiện tại và mất niềm tin ở tương lai. Hãy luôn tin tưởng ở bản thân và tin vào lý trí của chính mình….

“Người ta sống từ hiện tại tới tương lai, chứ không phải từ hiện tại lùi về quá khứ và nghiễm nhiên tương lai cũng chẳng tồn tại trong thực tại ấy…”. Hãy luôn nhớ rằng bất cứ thứ gì mất đi khi tìm lại cũng không còn nguyên vẹn như lúc ban đầu.!

Đọc: Phần 1 | Phần 2

Bình luận
//