Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút - Phần 2
Blog

Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút – Phần 2


Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn


Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút - Phần 2

Đọc phần 1

***

Từ đó nó sống cố định dưới gầm cầu với em trai cùng người hàng xóm duy nhất – cô bán bún đậu. Hằng ngày nó để em ở “nhà: và la liệt từ sáng đến tối khắp các con đường nóng bức của mảnh đất Sài Gòn bon chen xô bồ và ai ai cũng vô tâm đến đáng sợ. Những đôi giày đầu tiên nó đánh vẫn còn nhoe nhoét xi, suốt ngày hai con mắt của nó cúi gầm xuống dưới những đôi chân thiên hạ dù biết mình đã là một đứa con trai 13 tuổi. Có người thương xót tặng thêm cho nó vài nghìn nhưng cũng có người khinh miệt, chửi rủa khi nó lỡ tay làm lem chút vị lên dây giày hay đánh không vừa ý khách. Nó cứ cố cắn răng mà chịu đựng, để có tiền mua bánh mì, mua bún đậu của cô hàng xóm nuôi em nó và nó no bụng qua ngày. Bởi thế, ai có chửi rủa nó cũng im lặng, nếu uất ức quá thì nhe răng cười, một nụ cười cay đắng bất cần đời nhưng non nớt thơ ngây đến đáng thương vô cùng.

Nhưng Quân không thể nhẫn nhục trước cảnh những thằng đồng bọn đầu đường xó chợ cùng nghề đi đánh giày bắt nạt và cướp bẵng số tiền nó kiếm được trong cực khổ. Có ngày nó bị thằng “Cồ” lớn hơn vài tuổi phang thẳng cả cái hộp xi đánh giày vào mặt, máu chảy mặn chát từ đầu xuống cổ rồi men theo chân, vị máu mặn chát!. Nó điên tiết lao thẳng người xông ra, hại đứa trẻ đáng thương vì miếng cơm may áo cứ thế mà gầm gừ cắn xé nhau như hai con thú non giành miếng mồi ngon. Mãi đến khi người lớn đến can thì nó đã bị đám “bụi đời chợ lớn” cho ăn đủ mọi miếng đòn đau nhất. Nó lê lết thân rỉ máu, vừa đau, vừa lạnh, vừa đói, vừa rét…Nó không sợ nhục, không sợ bị đánh chỉ sợ đói. Những cơn đói hành hạ nó không dứt, nó ôm mình nằm bên lề đường vắng gào khóc nhưng chợt nhớ đến đứa em thơ bụng đói ở gầm cầu nó vội quệt nước mắt chống tay đứng dậy…

Sau một thời gian dài vật lộn với nghề, nó đã có thể “bằng bạn bằng bè” khi trang bị cho mình hộp hộp xi đánh giày khá bài bản. Một tối mùa đông lạnh giá, Quân ngồi co ro bên vỉa hè với chiếc hộp xi đánh giày cả ngày không có lấy một người khách. Mặt nó tái mét, toàn thân run bần bật vì cơn đói và cái giá rét mùa đông hành hạ. Mấy bà nhặt ve chai thấy thương tình: “Hay là cháu đi với các cô, không kiếm được nhiều nhưng tự do, chẳng bị ai đánh chặn hay bắt nạt”…Quân rũ người xuống, không lắc cũng không gật.

bai-tho-viet-ve-nhung-dua-tre-mo-coi_03

Sáng hôm sau, nó quyết định bỏ nghề đánh giày rồi lũi cũi theo mấy bà nhặt nhạnh mấy cái chai, lọ vứt quanh đường hay bầm tay chảy máu vì đập những khối bê tông cứng đơ để lấy mấy lõi sắt phía trong. Hôm nào may mắn kiếm được chút đỉnh còn không chỉ đủ tiền mua cái bánh bao nhỏ xíu cho thằng Mạnh. Những lần như thế, cô bán bún đậu dưới gầm cầu chỗ nó ở nghèo rớt nhưng cũng thương xót thằng nhóc không nhà tội nghiệp. Những hôm nó nhịn đói mò về bên vỉa hè cô vẫn lặng lẽ múc cho nó tô bún đậu. Nó cúi mặt chảy nước mắt vào tô bún nóng hổi hứa vu vơ: “Khi nào em có tiền em sẽ trả hết cho chị gấp đôi! Buổi sáng em sẽ mua hết cả gánh bún này cho chị khỏi phải nhọc nhằn gánh đi bán mỗi ngày nữa!”. Chị không nói gì, cúi mặt xuống gánh bún cố giấu đi đôi mắt đỏ hoe…

***

Đọc phần 3