Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút - Phần 3
Blog

Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút – Phần 3


Facebook Twitter LinkedIn Google+ Góc tâm hồn


Truyện ngắn: Nỗi đau của những đứa trẻ côi cút - Phần 2

Cuộc sống đẫm mồ hôi cứ thế trôi đi, nó cứng cỏi hơn, ranh ma hơn mỗi ngày nhờ nếm trải đủ mùi vị cay đắng của cuộc đời. Nhưng đời là thế, mấy thằng lớn hơn không vừa lòng nhìn nó sống yên ổn. Chúng xô đẩy, dành nơ có mẩu sắt hay vụn nhưa, lại cướp tiền, lại lao vào nhau cấu xé… Nó bị đạp té xuống đất, lại nhào lên rồi ngã xuống tới bầm dập. Thế nhưng mặt nó lúc nào cũng vênh lên trước bốn năm thằng xác lồ cồ hơn với vẻ mặt đanh lại của thằng nhóc trải đời. Nó không bao giờ khóc, chỉ đêm về khi mạnh đã ngủ nó nằm trên mảnh bạt cũ lượm được khóc nức lên run bần bật. Nó dần hiểu ra rằng cuộc sống đường phố không dung nạp một thằng nhóc mưu sinh đơn độc như nó.

Một buổi sáng như mọi ngày, nó thức dậy khi trời đã gần sáng với bụng rỗng kêu to. Bước ra khỏi gầm cầu đầy những mạng nhện khi Mạnh còn yên giấc, nó liêu xiêu như người mất hồn và chóng váng ngã xập xuống. Bỗng có một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng nâng nó lên, đưa cho nó một chiếc bánh bao nóng hổi. Không biết là ai, chưa kịp đưa mắt nhìn nó đã ăn vội ăn vàng trong sự đói khát chưa bao giờ được một bữa no suốt mấy năm trời ròng rã. Khi sực nhớ ra, vội ngoảnh mặt lên để nói lời cảm ơn thì chẳng thấy ai trước mặt nữa. Chắc ai đó nhìn thấy và thương hại nó, bố thí như lòng thương dành cho kẻ ăn mày. Nó ngậm ngùi ngồi rệp xuống, mắt khẽ ngước lên trời cao và thầm ước điều gì đó không rõ…

Sáng nay vẫn thế, nó được người ta mang cho chiếc bánh bao như ngày hôm qua. Lần này nó không ăn vội, mắt quân ngước lên nhìn cô bé trạc tuổi đang chìa chiếc bánh bao ra trước mặt. Cô bé không nói gì vội vàng dúi cái bánh bao còn nóng nguyên vào tay nói rồi quay lưng ngồi lên chiếc xe đạp điện thật đẹp rồi đi thẳng. Quân ngơ ngác, nó khóc vì phải nhận sự bố thí của một đứa con gái…

xuc-dong-bo-anh-dua-tre-vo-gia-cu-hinh-4

Cô bé tốt bụng ấy là Đan, cảm thương trước số phận tội nghiệp của cậu nhóc cùng trang lứa, Đan hay gói gém miếng bánh hộp xôi tranh thủ đưa cho Quân mỗi ngày. Nhưng đời đâu có yên bình như thế, chuyện bé xé ra to, lũ bụi đời quanh đấy rêu rao nó khắp nơi và chuyện đến tai bố mẹ thảo. Ông bà cấm tiệt và đưa đón nó nghiêm ngặt, từ đó tụi nó chẳng còn được gặp nhau nữa. Những lần đi học về ngang qua cầu ngang, hai đứa chạm mắt nhau trong lúc Quân đang khom mình nhặt nhạnh từng vụn sắt hay chai nhựa quanh đường. Hai đứa chỉ khẽ liếc nhau rồi vội cụp mắt xuống, ánh mắt non nớt ngại ngùng của Quân lúc đấy trông càng thê thảm và tội nghiệp bội phần.

Nó lại quay lại những ngày tháng chưa có Đan như trước, sống vật vờ  với những cơn đánh đập tranh giành nhau miếng cơm manh áo của lũ trẻ bụi đời bất hạnh. Đôi khi đầu nó lóe lên cảnh phải thoát khỏi cảnh này khi nhìn thấy mạnh lên cơn đau ốm khi trở trời trái gió với mảnh áo mong manh không đủ ấm. Và những ngày sau đó, nó tìm cách quen thân với lũ trẻ đường phố ấy…

***

Đọc: Phần 1 | Phần 2